Học cách đeo 1 chiếc smartwatch theo xu hướng The Age of Anxiety

Trong bài thơ The Age of Anxiety, W. H. Auden đã miêu tả câu chuyện dài và vòng vo của 4 người xa lạ trong 1 quán bar tại New York – bàn về thời thế thay đổi, “vật chuyển sao dời”. Tôi xin mạn phép sử dụng tên bài thơ này cho tiêu để bài viết của mình vì ngay cả khi đã qua nhiều thập kỷ, nó luôn luôn toát lên 1 sự đồng cảm khó mà chối bỏ được. Tôi sẽ không gọi năm 2018 là The Age of Anxiety vì nó chỉ là “Age of Anxiety” của riêng chúng ta, hoàn toàn khác với những gì có trong tác phẩm của Auden

Tôi đã viết về wearable trong nhiều năm và ngay cả với những thay đổi gần đây, cái suy nghĩ “wearable đang trượt dốc” vẫn chưa bao giờ biến mất. Dĩ nhiên tôi biết rằng chúng (những chiếc wearable) sẽ còn ở đây thêm ít lâu nữa, nhất là khi 2 mảng theo dõi sức khỏe con người và tập luyện thể thao đang ngày càng được chú trọng hơn.

Vậy thì mục đích chính của 1 chiếc wearable là gì? Không nằm ngoài dự đoán của bạn, những chiếc wearable hiện diện để chúng ta có thể bớt đi chút thời gian nhìn vào màn hình của chiếc smartphone. Ý tưởng là thế, nhưng từ khi tôi đeo trên tay chiếc smartwatch mọi thứ lại thay đổi 180 độ. Tôi không nhìn quá nhiều vào màn hình smartphone nữa, nhưng bù lại tôi chuyển sang “gõ gõ” suốt ngày lên màn hình smartwatch. Thế giới lúc này không chỉ nằm ở ngón tay nữa mà bám chặt lên cổ tay tôi, đòi hỏi sự chú ý của tôi 24/7.

Những buổi họp mặt bạn bè của tôi thường diễn ra khá “suôn sẻ”. Chưa đầy 5 phút ngồi vào bàn là ai nấy đều lấy smartphone ra và đặt úp xuống. Tôi cũng vậy. Điều này giúp tôi hạn chế nhìn vào màn hình của chiếc điện thoại cũng như cho phép tôi “bỏ lơ” nó, ít ra là không như những lúc liên tục bị “dội bom” bởi các tin nhắn mạng xã hội hay các bài chia sẻ đầy cám dỗ ngón tay bấm vào.

Chắc ai cũng từng 1 lần có cảm giác chiếc điện thoại của mình đang rung nhưng thực tế nó vẫn nằm im. Triệu chứng này được đặt tên là ” Ringxiety” bởi chuyên giá tâm lý David Laramie hơn 1 thập kỷ trước. Người dùng smartwatch cũng có triệu chứng tương tự với cái tên là ” phantom taps“.

David Laramie chia sẻ: “Tôi hoàn toàn không phải là người ghét máy móc mà trái lại còn rất yêu thích chúng. Nhiều bệnh nhân của tôi từng nói rằng họ đã thử xóa vài app trên smartphone hay hạn chế sử dụng smartphone trong nhiều ngày, và kết quả là họ cảm thấy rất thoải mái. Tôi cảm thấy điều này rất bình thường do họ đã tự tạo ra được 1 cảm giác rằng mình không còn bị “trói buộc” quá nhiều bởi 1 thế giới luôn-luôn-kết-nối. Trong những năm 2005, cầm chiếc điện thoại trên tay phần lớn vẫn bị xem như 1 tên ngốc, ấy vậy mà không ít người vẫn dính chặt vào chiếc điện thoại của mình. Công nghệ càng phát triển thì đúng là sẽ mang theo càng nhiều hệ lụy”.

Bắt chước theo những gì David Laramie đã kể, tôi thử xóa đi hơn phân nửa các app trên smartphone cũng như bỏ theo dõi khá nhiều người trên Twitter, phần lớn là những người tôi chưa từng biết. Tôi còn tắt đi khá nhiều tùy chọn thông báo trên chiếc smartphone của mình. Tôi sẽ cần gì? Thông báo cuộc gọi, tin nhắn SMS và lịch biểu. Tôi sẽ không cần những gì? Có thể sẽ là những thông báo từ Twitter hay Facebook cùng nhắc nhở vận động giữa mỗi giờ làm việc (mà tôi đã tắt đi từ lâu rồi).

Đối với tôi, những ai đọc tất cả các email của mình qua cái màn hình bé xíu của chiếc smartwatch đều giống như kẻ khổ dâm, hay chính xác hơn là đang tự hành hạ mình. Vấn đề ở đây là điều khiển của chiếc smartwatch không được thiết kế để dành cho việc này. Ví dụ như WhatsApp chẳng hạn, điều duy nhất nó làm là hiển thị các thông báo có trên smartphone. Ai cũng biết 1 khi group chat của WhatsApp đã bắt đầu thì nó sẽ kéo dài vô tận cho đến lúc tôi phải tắt báo rung vì nó làm cổ tay tôi như tê liệt. Điều này cũng áp dụng cho cả Facebook Messenger nữa.

Wear OS còn “dữ dội” hơn khi bất cứ app nào cũng được phép gởi thông báo trừ phi bạn tắt nó đi ngay từ đầu. Một thay đổi mà tôi luôn làm với chiếc Apple Watch là tắt thông báo LED cho các tin chưa đọc (dù chúng có chiếm hết phân nửa màn hình chờ). Điều này sẽ giúp tôi bớt chú ý đến chiếc smartwatch hơn. Những tin nhắn đó có thể đợi 1 chút, không gấp, không gấp (tôi tự nhủ với mình như vậy).

Tiêu chí của chiếc smartwatch như những hãng phát triển quảng cáo là “giúp chúng ta trở nên hiện diện hơn trước những người xung quanh”. Điều này 1 phần nào đó vẫn đúng, nhưng không hoàn toàn chính xác. Chiếc smartwatch không thể “cứu rỗi” chúng ta khỏi smartphone, bù lại với 1 cường độ sử dụng lành mạnh, nó có thể giúp chúng ta tự “điều hòa” nếp sống của mình.

 

Cám ơn bạn đã đọc bài viết. Hãy theo dõi Chocongnghevn.com thường xuyên để cập nhật nhiều hơn về các sản phẩm công nghệ thông minh nhé!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.

Website này sử dụng Akismet để hạn chế spam. Tìm hiểu bình luận của bạn được duyệt như thế nào.

%d bloggers like this: